* Lĩnh vực phát triển ngôn ngữ:

Thơ: Cô kiến chăm chỉ (MT26)

Có cô kiến càng
Chân đi vội vàng
Bò ngang qua cửa
Vác miếng mồi to
Bé nhìn thấy lo
Lân la gặng hỏi:
Cô kiến càng ơi
Sao mang nặng thế?
Để bé giúp cho!
Kiến càng đâm lo
Bỏ mồi trốn chạy!

                                             (Đặng Thê)

                            Truyện:  Cá chép con (MT25, 26)
   Cá chép con muốn rủ cua đi chơi nhưng tìm mãi chẳng thấy cau đâu. Chép con liền đi hỏi ếch xanh. Éch xanh bảo:
    - Cua đi ẩn nấu để lột xác rồi!
    Chép con nghĩ bụng: “Quái lạ, tại sao cua lại phải lột xáx nhỉ?” Chép con đi hỏi ốc vặn, ốc vặn cũng chẳng biết gì hơn. Chép lại hỏi:
    - Ốc vặn có phỉa lột xác không?
    Ốc vặn phì cười trả lời:
    - Không, vỏ của tôi lớn dần theo cơ thể nên tôi không cần phải lột xác đậu.
    Chép con liền đi hỏi trai con:
    - Cậu có biết vì sao cua phải lột xác không? Và cậu có phải lột xác không?
    Trai lắc đầu:
    - Vì sao cua phải lột xác thì tớ chịu. Còn tớ, vỏ của tớ tăng từng vòng theo cơ th6ẻ lớn phồng lên nên không phải lột xác.
    Về nhà Chép con hỏi mẹ, mẹ cũng không biết vì sao. Chép con lại thắc mắc:
    - Thế họ nhà cá Chép chúng ta có phải lột xác không ạ?
    Cá Chép mẹ nở một nụ cười tươi trên đôi mội đỏ tươi trả lời:
    - Ôi, con của mẹ thật ngốc ngêch1! Chúng ta có vảy chứ đâu có mai như cua. Mỗi năm vảy của ta tăng thêm một hàng, cứ đếm số hàng vảytrên mình là biết tuổi của chúng ta con ạ!   
    Mấy hôm sau, Chép con gặp cua liền hỏi:
    - Tại sao bạn phải lột xác vậy?
    Cua trả lời rất tự nhiên:
    - Họ nhà cua chúng tôi phải lột mai thì mới lên được!
Chép con ngắm nhìn cua một lát rồi reo lên:
    - A! Đúng rồi. Nhìn bạn lớn hơn mấy hôm trước rồi đấy!
                                                                                        Cẩm Bích sưu tầm