* Lĩnh vực ngôn ngữ

- Truyện: Nghệ sĩ rừng xanh (MT 29)

 Trong rừng, Công luôn được ken là múa dẻo. Họa Mi có giọng ca thánh thót và Thỏ thì chơi đàn rất cừ. Nhưng cả ba bạn chẳng ai chịu tài ai. Ai cũng huênh hoang: “ Chỉ có ta mới là nghệ sĩ cảu rừng xanh”.

    Công uyển chuyển xòe bộ váy xanh rực rỡ rồi nói:

    - Múa mãi với Thỏ đệm đànvà Họa mi hát thì chán lắm! Từ bây giờ trở đi, tớ sẽ múa một mình!

    Họa Mi nói:

    - Cả rừng xanh này chỉ cần có tiếng háot của Họa Mi chứ Thỏ đàn và Công múa thì có ra gì!

    Thỏ khịt khịt cái mũi nhỏ xíu, nói:

    - Vậy hả? Thế thì các cậu cứ múa và hát một mình đi, tớ sẽ không đệm đàn cho nữa.

    …Ngày hội của rừng xanh đã đến. Bao nhiêu muôn thú từ khắp nơi đổ về ngày hội. Chim gõ kiến lên giới thiệu chương trình vă nghệ. Cả ba nghệ sĩ Thỏ, Công, Họa Mi không chịu biểu diễn chung với nhau. Thỏ bước lên chơi đàn, khán giả phẩy tay lắc đầu:

    - Ôi nghe nhạc thì cũng hay đấy nhưng chẳng có gì để xem thì chán thật!

    Đến lượt Công lên múa không có nhạc đệm thì chẳng ai chịu nổi.

    - Tẻ nhạt quá! – phía dưới có tiến gxì xào.

    Cuối cùng, Họa Mi lên hát một mình. Hươu , Nai, Chồn, Cáo ở phía dưới chê:

    - Chán thật!

    Đằng sau cánh gà sân khấu, bác Voi ôn tồn bảo Công và Thỏ:

    - Hai cháu ra đi! Họa Mi hát, Công múa phụ họa và Thỏ chơi đàn như mọi lần ấy.

Các cháu phải biết đòan kết thì mới có được tiết mục hay. Cứ biểu diễn rời rạc thế này, chắc khán giả bỏ về hết!

    Nghe lời bác Voi, Công và Thỏ bước ra sân khấu. Thỏ tấu nhạc lên rộn rã, Công mềm mại và rực rỡ trong vũ điệu rừng xanh, Họa Mi cất cao giộng ca thánh thót của mình, muông thú say sưa nhảy múa…

    - Hoan hô các nghệ sĩ của rừng xanh!

    Cả Thỏ, Họa Mi và Công đều nghe rất rõ những lời tung hô khen ngợi của khán giả. Hoa và hoa tràn ngập sân khấu. Thỏ nắm tay hai bạn mỉm cười:

    - Chùng mình sẽ không bao giờ cãi nhau nữa nhé!

    Công và Họa Mi gật đầu đồng ý. Hình như chưa bao giờ các nghệ sĩ của rừng xanh lại biểu diễn hay đến thế!

=> Giáo dục trẻ: Qua câu chuyện cho chúng ta thấy chúng ta phải biết đoàn kết vì đoàn kết là sức mạnh, có các bạn giúp sức mới thành công trong công việc.

- Truyện: Cá rô không vâng lời (MT 29)

Trời mưa. Rô mẹ dặn rô con:

- Mẹ đi kiếm mồi, con ở nhà, chỉ nên chơi ở gần nhà, chớ đi đâu xa kẻo lạc đường, con nhé!

Trời vừa lạnh, Rô Ron và Cá Cờ cùng lượn chơi trứơc cửa hang. Thấy một dòng nước róc rách chảy xuống hồ, Rô Ron bảo bạn:

- Chúng mình cùng vựơt dòng nước nhé!

Cá Cờ ngắm dòng nước lónh lánh như bạn đang lách qua những búi cỏ xanh chảy rì rào rồi vẫy đuôi nói:

- Nhưng mẹ tớ dặn không được rong cgơi xa. Hay là chúng ta chơi quanh đây thôi.

- Thế thì cậu hãy xem tớ rạch lên bờ đây này!

Vừa nói Rô Ron vừa giương vây, nhún mình lấy đà phóng lên. Lên khỏi bờ, Rô Ron bơi theo dòng nước và say mê ngắm cảnh trời mây, đồng lúa...Rô Ron nhìn thấy một cô bướm có đôi cánh màu tím biếc. Rô Ron liền bơi theo và hỏi:

- Bướm ơi! Bạn có nhanh bằng tôi không?

Cứ thế, Rô ron mãi bơi theo bướm. Nào ngờ, dòng nước cạn dần rồi rút kiệt. Rô Ron bị mắc cạn. Chú cố hết sức mình lóc đi, nhưng vẫn chẳng ăn thua gì. Mệt quá, Rô Ron đành phải nằm phơi mình trên mặt đất. Nghĩ đến mẹ, Rô Ron tuổi thân muốn khóc.

May thay, chị gió nhẹ lướt qua. Thấy Rô Ron bị mắc cạn, chị dừng lại và nói:

- Để chị giúp em!

Nói rồi, chị gió Nhẹ bay đi tìm chị Gió Mạnh báo tin. Hai chị Gió đập cánh gọi các cô Mây về. Những cô Mây đang bây lang thang bỗng ùn ùn kéo đến. Bầu trời đen kịt lại. Chị Gió Mạnh vẫn đập cánh liên hồi. Các cô mây biến thành những giọt mưa. Trời mưa to, nước tràn qua các bụi cờ tạo nên những dòng nước chảy xuống hồ. Rô Ron mừng rỡ, theo dòng nước bơi về

Khi Rô Ron về đến hồ thì gặp Cá Cờ đang dẫn Rô mẹ đi tìm. Lo cho con, Rô mẹ đã khóc đỏ cả mắt. Rô Ron hối hận dịu đầu vào lòng mẹ.

=> Giáo dục trẻ: Bạn Rô con trong câu chuyện rất ham chơi không nhớ lời mẹ dặn nên đã bị mắc cạn, nếu không có sự giúp đỡ của các chị Gió, các cô Mây và trời không mưa to thì Rô con không thể nào quay về hồ nước để gặp lại mẹ của mình rồi đúng không nào? Câu chuyện muốn nhắc nhở các con rằng phải luôn luôn nhớ lời mẹ dặn, không được đi chơi xa kẻo lạc đường hoặc sẽ gặp những hậu quả sẽ khó nguy hiểm đến tính mạng đấy các con nhé. Chính vì vậy, để trở thành con ngoan trò giỏi, các con phải luôn nghe lời ông bà bố mẹ, cô giáo và người lớn nhé. Và khi chúng mình mắc lỗi phải biết nhận lỗi, sửa lỗi thì mới là bé ngoan, các con có đồng ý không nào.

- Thơ: Con gà (MT 31)

Con gà cục tác cục te
Hay đỗ đầu hè hay chạy rông rông
Má gà thì đỏ hồng hồng
Cái mỏ thì nhọn cái mồng thì tươi
Cái chân hay đạp, hay bươi
Cái cánh hay vỗ lên trời gió bay

=> Giáo dục trẻ: Các con biết không con gà có đôi má đỏ hồng, có cái mỏ nhọn, cái mào tươi rất đẹp và con gà thường dùng đôi chân của mình để bươi đất tìm thức ăn, khi gà muốn đẻ trứng thì gà kêu cục tác cục ta . Nếu như ở nhà các con có nuôi gà thì các con nhớ là phải chăm sóc cho gà bằng cách là thường xuyên cho gà ăn để gà mau lớn.

- Thơ: Cô kiến chăm chỉ (MT 31)

Có cô kiến càng
Chân đi vội vàng
Bò ngang qua cửa
Vác miếng mồi to

Bé nhìn thấy lo
Lân la gặng hỏi:
Cô kiến càng ơi
Sao mang nặng thế?
Để bé giúp cho!

Kiến càng đâm lo
Bỏ mồi trốn chạy!

=> Giáo dục trẻ: Loài kiến tuy nhỏ bé nhưng là loài động vật rất siêng năng và chăm chỉ đó con và còn biết lễ phép chào hỏi nhau nữa. Nên các con cũng phải biết ngoan ngoãn và lễ phép nhé, như vậy mình mới được mọi người yêu thương!